Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014
Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012
Bài
thơ tặng các bạn nhân ngày kỷ niệm bốn mươi năm
Tôi đã đi trên con đường ấy,
Cách đây bốn mươi năm!
Con đường ngày xưa tôi đi
Mang trong mình bao niềm khát vọng
Và trong tôi, cũng là một điểm nóng
Thôi thúc bởi những niềm tin
Thôi thúc bởi những mối tình
Vơi người thân yêu, với quê hương đất nước
Tôi và bạn cùng hướng về phía trước
Rạo rực trong lòng
Những mơ ước song song
Cho ta và cho tổ quốc
Độc lập và tư do từ ngọn nguồn cội gốc
Đáng để hy sinh
Bốn mươi năm trôi, tôi đã đến thời
Tìm mãi tìm mãi mà rồi vẫn thiếu
Những giá trị đã từng muốn hiểu
Tuy tưởng còn mà lại hóa không
Bởi bạn và tôi đã lỡ nhịp sai luồng
***
Hôm nay, tôi đi ngược chiều trên con đường
cũ
Thời gian trôi, bao tiếc nuối ngậm ngùi
Muốn hướng theo xưa tôi phải bước lùi
Vũ trụ khó bề bẻ cong ánh sáng
Lực hút đó là gì mà tôi bước liêu xiêu
Ngược dòng thời gian, năm tháng
Tôi đi trên con đường khuôn mặt lấp sau cái
khẩu trang
Không muốn gặp những người được gọi là sang
Bởi tôi đã lầm chân giá trị
Hay chính thời cuộc ngày nay khai trí
Những chuẩn mực mới ở đời
Tôi vẫn đi trong lòng thấy chơi vơi!
Tôi trở nên trên con đường nghiệt ngã
Với người khác tôi cũng không dám gặp
Mặc dầu họ biết tôi, dấu khuôn mặt
Sau chiếc khẩu trang! Và mũ chùm xuống mắt
Bởi họ cũng là những người bạn của tôi,
đang cần tôi giúp
Cái họ cần mà tôi chẳng thể cho
Bởi cái thiếu bây giờ phải quay ngược lại
ngày xưa
Có thể là tôi nhầm nhưng thực ra tôi chẳng
có
Và vì vậy trên con đường dài, gian khó
Nhọc nhằn, nhưng cũng chẳng nên thân!
Tôi và bạn tưởng đã rất gần
Những kỷ niệm khó quên thời ấu trĩ
Tôi cũng biết bạn cũng tìm “chân, thiện, mỹ”
Và cả chân lý của loài người, trong dòng chữ
của tiền nhân
Ta có gì sau độc lập của nước non?
***
Tôi vẫn muốn làm lại cuộc đời, dấu mình trong
thế hệ cháu con
Những ý tưởng, những tấm lòng trung hậu
Một điều nhỏ mà tôi không thể dấu
Là niềm tin không có được niềm tin!
Bởi tôi hiểu mình và cũng hiểu bạn đang tìm
Những giá trị nhân văn, giản đơn là “ta
có”!
Cái riêng biệt, chính là điều đó
Bạn và tôi, tìm thấy, muộn quá rồi!
Điều cha ông nhắc nhở mãi không thôi…
Điều cha ông nhắc nhở mãi không thôi…
Vâng ! Trên con đường, tới trường xưa cũ, bạn
và tôi
Sánh bước ngày xưa, nay lầm bụi đỏ
Ta lãng phí bịt mặt đi trên đó
Không thể gặp ai, và cũng chẳng muốn gặp ai
Những cái nhìn ta hướng tới tương lai
Có thể chăng, thế hệ sau sẽ toại
Tôi và bạn, hết thời, dừng lại
Nhắc nhau chi cho tê tái bùi ngùi
… mỗi bước ta đi là một bước lùi
Về quá khứ, hẹn gặp nơi cực lạc!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
